Đặt “Báu vật trời cho” vào lăng kính nữ quyền

“Báu vật trời cho” là một bộ phim Tết mang đến câu chuyện gia đình đầy cảm xúc, đặt ra câu hỏi gai góc về quyền lựa chọn làm mẹ và áp lực xã hội. Với diễn xuất sâu sắc của Phương Anh Đào và Tuấn Trần, phim tạo nên một cái nhìn mới về nữ quyền trong điện ảnh Việt.

Đặt “Báu vật trời cho” vào lăng kính nữ quyền

Báu Vật Trời Cho: Một Câu Chuyện Về Gia Đình và Nữ Quyền

Đến với dòng phim Tết, khán giả không còn dễ dãi với những “công thức” hài – tình cảm được gói ghém vội vàng, mà cần tiếng cười có dư vị, cần cảm xúc có trọng lượng. “Báu vật trời cho” chọn một lối đi tương đối an toàn khi kể về gia đình và một đứa trẻ như sợi dây kết nối những con người xa lạ. Nhưng dưới lớp vỏ ấm áp ấy là câu hỏi gai góc: “Phụ nữ có thể làm mẹ theo cách của mình đến đâu – và xã hội có thật sự chấp nhận điều đó?”.

Sự Tự Quyết Trong Vùng An Toàn

Trung tâm câu chuyện là Ngọc – người mẹ đơn thân do Phương Anh Đào thủ vai – và Hồng – chàng trai làng chài do Tuấn Trần đảm nhiệm. Mô típ quen thuộc: hai con người thuộc hai thế giới va vào nhau bởi một đứa trẻ – “báu vật” theo cả nghĩa đen lẫn biểu tượng.

“Báu vật trời cho” đặt ra câu hỏi về gia đình trong bối cảnh hiện đại: gia đình là huyết thống hay là sự lựa chọn? Đứa trẻ không chỉ là một “tình tiết” đẩy cốt truyện, mà là phép thử cho lòng vị tha và khả năng trưởng thành của người lớn.

Đặt “Báu vật trời cho” vào lăng kính nữ quyền
Poster phim “Báu vật trời cho”.

Nếu rời khỏi quỹ đạo “phim gia đình tử tế”, ta có thể nhìn “Báu vật trời cho” từ một lăng kính gai góc hơn – như một tác phẩm an toàn đến mức… tự thu nhỏ độ sắc của vấn đề. Ngọc lẽ ra có thể là một chân dung gai góc hơn về người phụ nữ hiện đại – người quyết định sinh con theo cách thụ tinh nhân tạo – chấp nhận đối diện ánh nhìn của xã hội. Thế nhưng, kịch bản nhiều lần “làm mềm”, như thể sợ khán giả không kịp yêu nhân vật nếu Ngọc quá độc lập hoặc quá cứng rắn. Sự thỏa hiệp này khiến Ngọc dễ đồng cảm hơn, nhưng bớt đi tính thách thức.

Phương Anh Đào tiếp tục chứng minh nội lực bằng khả năng “giữ khung hình” qua ánh mắt hơn là thoại. Ánh mắt của Đào trong nhiều phân đoạn – khi đứng trước câu hỏi về quyền làm mẹ, về việc nên hay không nên nói ra sự thật – chứa nhiều lớp hơn những gì kịch bản viết thành lời.

Ở phía đối diện, Tuấn Trần tiết chế được nét tưng tửng quen thuộc để tạo nên một Hồng đủ ấm áp mà không sến. Hồng đại diện cho sự tử tế bản năng, cho mẫu đàn ông biết lùi lại để yêu thương. Nhưng chính sự “đẹp” ấy lại làm giảm độ căng kịch tính. Một câu chuyện về huyết thống, về trách nhiệm và quyền nhận con, lẽ ra phải có những va chạm khốc liệt hơn là những đối thoại được tiết chế đến mức hiền hòa.

Phần hình ảnh với bối cảnh biển mang lại chất thơ, nhưng cũng phản ánh chính tinh thần phim: bề mặt lấp lánh, sóng vỗ đều, hiếm khi bão. Trong khi câu chuyện về một đứa trẻ “từ trên trời rơi xuống” đời người lớn lẽ ra phải tạo nên cảm xúc mạnh, phim lại chọn cách làm dịu bằng âm nhạc và những khoảnh khắc lắng lại.

Bước Tiến Khi Đưa Lăng Kính Nữ Quyền Lên Phim

Điện ảnh Việt không thiếu những bộ phim về gia đình, nhưng phim về quyền tự quyết của phụ nữ trong vai trò làm mẹ đơn thân vẫn còn hiếm. Đặt “Báu vật trời cho” vào lăng kính nữ quyền, câu chuyện không còn đơn thuần là một hành trình cảm động quanh một đứa trẻ, mà trở thành diễn ngôn về quyền lựa chọn làm mẹ đơn thân và áp lực xã hội.

Advertisement

Trong cách xây dựng kịch bản, Ngọc được trao quyền chủ động ban đầu, là người quyết định, người hành động, người chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, càng về sau, trọng tâm dần dịch chuyển từ quyền của người mẹ sang nhu cầu hoàn thiện một gia đình đủ cha – mẹ – con. Sự xuất hiện của Hồng không chỉ tạo nên mạch tình cảm, mà còn làm dịu đi tính cấp tiến của lựa chọn ban đầu. Thay vì để Ngọc đứng vững như một hình mẫu độc lập trọn vẹn, câu chuyện lại mở ra khả năng “tròn đầy” khi có bóng dáng người đàn ông.

Đặt “Báu vật trời cho” vào lăng kính nữ quyền
Suất chiếu “Báu vật trời cho” thu hút nhiều khán giả.

Đây là một nghịch lý quen thuộc của điện ảnh đại chúng: Phụ nữ được trao quyền – nhưng cuối cùng vẫn được đặt vào cấu trúc gia đình truyền thống như một điểm tựa an toàn. Điểm đáng giá nhất của phim, nhìn từ lăng kính nữ quyền, là việc không xây dựng Ngọc như một “người mẹ thánh thiện”. Ngọc có hoài nghi, có sợ hãi, có cả ích kỷ rất người. Và chính điều đó làm nhân vật có chiều sâu. Phim cho thấy làm mẹ không phải thiên chức mặc định, mà là một quá trình học hỏi và trưởng thành. Khi đứng trước những lựa chọn liên quan đến đứa trẻ, điều Ngọc đối diện không chỉ là tình thương, mà là câu hỏi: mình có quyền quyết định đến đâu trong đời sống của con mình?

Phim mở cánh cửa cho câu chuyện về phụ nữ tự quyết, nhưng chưa bước hẳn ra khỏi cấu trúc gia đình truyền thống. Và có lẽ, điện ảnh nữ quyền không nhất thiết phải ồn ào. Đôi khi chỉ cần bắt đầu từ những câu hỏi rất nhỏ:

– Một người phụ nữ có thể làm mẹ đơn thân?

– Và nếu câu trả lời là có thì xã hội đã sẵn sàng đón nhận đến đâu?

Minh Khuê

Nguồn thông tin được tham khảo từ: baodaklak
Nội dung được biên tập bởi: buonmathuot_.info

Advertisement

About admin

Check Also

Sôi nổi các hoạt động hưởng ứng “Tuần lễ Áo dài” tại Đắk Lắk

Hưởng ứng Tuần lễ Áo dài, phụ nữ Đắk Lắk tổ chức nhiều hoạt động …