Trong một quán cà phê nhỏ, tác giả nhớ về quê nhà với những đồi cà phê bạt ngàn. Bài viết chia sẻ về cuộc sống gắn bó với cây cà phê, với mùi hương đậm đà của quê hương và những kỷ niệm tuổi thơ.

Chiều cuối mùa khô, tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ ở thành phố. Ánh nắng Tây Nguyên vẫn vàng như mật, len qua tán cây, rơi xuống mặt bàn gỗ. Trước mặt tôi là một ly cà phê sóng sánh, khói bay nhẹ, tỏa ra mùi thơm quen thuộc.
Khoảng xanh bạt ngàn của đồi cà phê
Chỉ ít tháng nữa thôi, tôi sẽ tốt nghiệp đại học. Giữa buổi chiều lặng gió ấy, tôi lại nhớ về quê nhà – nơi có những đồi cà phê bạt ngàn của xã Đray Bhăng (huyện Cư Kuin trước đây), nơi tôi sinh ra và lớn lên.
Quê tôi nằm trên vùng đất đỏ bazan màu mỡ. Đất ở đây tơi xốp, giàu dinh dưỡng, rất hợp với cây cà phê. Hầu hết các gia đình trong vùng đều gắn bó với cây trồng này. Gia đình tôi cũng vậy. Từ bao năm nay, cà phê không chỉ là cây trồng mà gần như là nguồn sống của cả nhà.
Hạt cà phê nuôi tôi khôn lớn
Từ nhỏ, tôi đã theo cha mẹ lên rẫy. Những buổi sáng còn mờ sương, ba chở tôi bằng chiếc xe máy cũ, chạy qua con đường đất đỏ dẫn lên đồi cà phê. Trước mắt tôi khi ấy là cả một khoảng xanh bạt ngàn, những hàng cà phê thẳng tắp nối nhau chạy dài đến tận chân trời.
Lúc còn bé, tôi chỉ thấy đó là một nơi thật rộng, thật đẹp. Nhưng lớn lên rồi, tôi mới hiểu đằng sau vẻ đẹp ấy là biết bao nhọc nhằn.
Trước khi trồng được một cây cà phê, cha mẹ phải cày xới đất, đào từng hố, bón phân chuồng, rồi mới đặt cây giống xuống. Giống cà phê nhà tôi trồng là Robusta – loại phù hợp với khí hậu Tây Nguyên, cho năng suất cao và được nhiều nông dân lựa chọn. Những cây cà phê non lớn lên từng ngày dưới nắng gió cao nguyên. Chúng cần được chăm bón, tưới nước, cắt tỉa, phòng trừ sâu bệnh. Công việc cứ lặp đi lặp lại qua từng mùa. Có lúc tôi thấy cha đứng lặng trước một cây cà phê bị sâu bệnh, ánh mắt trầm ngâm như nhìn một người thân đang ốm.
Cha thường nói vui: “Trồng cà phê cũng giống nuôi con vậy”.
Khi ấy tôi chỉ cười, nhưng bây giờ nghĩ lại mới thấy câu nói ấy thật đúng.
Sau gần 4 năm chăm bón, những cây cà phê bắt đầu ra hoa. Hoa cà phê trắng tinh, nở rộ khắp sườn đồi như những đám mây nhỏ đậu trên cành. Mỗi khi mùa hoa đến, cả rẫy cà phê thơm dịu. Mùi hương ấy len vào từng nếp quần áo, vào mái tóc của cô thôn nữ, ngấm cả vào cơ thể người Tây Nguyên. Đó là mùi hương không chỉ của cà phê mà của quê hương.
Tôi nhớ những ngày thu hái cà phê nhất. Cả buôn làng dậy sớm, từ khi mặt trời còn chưa ló dạng, mẹ đã nhóm bếp nấu cơm. Sau bữa sáng vội vàng, mọi người lại lên rẫy. Cả quả đồi rộn ràng tiếng nói cười, tiếng bao tải sột soạt, tiếng quả cà phê rơi lộp bộp.
Những ngày ấy kéo dài từ sáng sớm đến chiều muộn. Ai cũng mệt, nhưng trên gương mặt vẫn có nụ cười. Bởi sau bao tháng ngày chăm sóc, cuối cùng cũng đến lúc thu lại thành quả. Có nhà phơi cà phê trên sân. Có nhà đưa vào máy tách vỏ. Riêng gia đình tôi thường bán cà phê tươi cho thương lái. Những bao cà phê đỏ au chất đầy sân, nhìn thôi cũng thấy ấm lòng.
Ngày ấy, tôi chưa nghĩ nhiều. Chỉ thấy mùa thu hoạch là mùa vui. Nhưng giờ đây, khi đã lớn và sắp bước ra khỏi giảng đường, tôi mới hiểu rằng những hạt cà phê ấy đã nuôi tôi khôn lớn.
Chúng là mồ hôi của cha mẹ. Là những buổi trưa nắng cháy trên rẫy. Là những ngày mưa bất chợt vẫn phải ra vườn. Là những bàn tay sạm nắng, chai sần vì đất… Nhờ những mùa cà phê ấy mà tôi có tiền mua sách vở, đóng học phí, có cơ hội bước chân vào giảng đường đại học.
Tôi nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng lan nhẹ nơi đầu lưỡi, rồi dịu dần thành vị ngọt nơi cổ họng.
Chiều dần buông.
Ly cà phê trước mặt tôi cũng gần cạn. Tôi biết, rồi đây mình sẽ bước vào một hành trình mới của cuộc đời. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, dù đi đâu, tôi vẫn luôn nhớ về những đồi cà phê quê nhà. Bởi ở đó có tuổi thơ của tôi. Có mùi hoa cà phê trắng muốt mỗi mùa Xuân. Và hơn hết, ở đó có mồ hôi của cha mẹ – những giọt mồ hôi đã kết tinh thành những hạt cà phê đậm đà, nuôi tôi lớn lên từng ngày.
Có lẽ vì thế mà mỗi lần uống cà phê, tôi luôn tự nhắc mình phải sống tốt hơn, cố gắng nhiều hơn. Để một ngày nào đó, khi trở về quê, tôi có thể nói với cha mẹ rằng: Những hạt cà phê năm xưa của cha mẹ… đã nở thành ước mơ con!
Diệu Na
Nguồn thông tin được tham khảo từ: baodaklak
Nội dung được biên tập bởi: buonmathuot_.info
Buôn Ma Thuột, mọi thông tin đầy đủ mới nhất, danh bạ cẩm nang Buôn Ma Thuột, dịch vụ, du lịch, ẩm thực, vui chơi, mua sắm
